Skip to main content

TRUYỆN CƯỜI TÌNH YÊU BÍ MẬT DƯỚI GẦM GƯỜNG

Anh và cô yêu nhau khá lâu rồi, cuối cùng năm đó 2 người cũng quyết định kết hôn. Sau một ngày mệt mỏi tiếp đón khách khứa, tối đến 2 vợ chồng còn nằm trên giường nói chuyện rất lâu mới đi ngủ. Lúc này chồng mới ra vẻ nghiêm trọng yêu cầu vợ một việc: “Anh có thể đồng ý với em bất cứ chuyện gì, nhưng có một việc em nhất định phải hứa với anh”. Vợ nhẹ nhàng nói: “Anh nói đi, chuyện gì em cũng đồng ý”.
Chồng ngập ngừng một lát, rồi nói: “Em có thể động vào bất cứ đồ vật gì trong nhà, nhưng riêng cái hộp màu trắng ở dưới gầm giường là nhất quyết không được động vào. Vợ chồng nhưng vẫn nên giữ chút bí mật cho riêng mình. Anh cũng có những điều không muốn cho ai biết mà”. Vợ có chút nghi ngờ, tự nghĩ: “ Lẽ nào anh ấy đã làm gì không phải với mình. Không đúng, tiền lương của anh ấy, thẻ ngân hàng, thẻ bảo hiểm, thẻ tiết kiệm, tất cả đều trong tay mình, có thể xảy ra chuyện gì được?” Sau đó vợ đã đồng ý với yêu cầu của chồng. Chồng sung sướng cảm ơn vợ, bảo đảm rằng: “Em yên tâm, cả đời này anh sẽ đối xử tốt với em”.
Mấy ngày đầu vợ cũng có chút hiếu kì, muốn xem trong đó là thứ quý giá gì mà chồng nhất quyết không cho mình tới gần; đã hơn 1 lần tò mò định mở ra xem nhưng nghĩ lại lại thấy không phải với chồng: “Nếu là điều anh ấy muốn nói thì tự khắc sẽ nói cho mình biết, mình cũng có lòng tự trọng của mình, mắc mớ gì phải lén lút xem trộm đồ người khác chứ. Mỗi người đều có bí mật của riêng mình. Thôi kệ anh vậy”. Nghĩ vậy nên những ngày tháng sau này, chiếc hộp vẫn yên vị dưới gầm giường, vợ cũng chẳng bao giờ dòm ngó tới, đôi khi trong lòng vẫn dâng lên 1 chút tò mò, nhưng rồi lại không muốn mở ra.
Cứ thế 10 năm trôi qua, trong 10 năm đó, anh không khi nào ngừng làm việc, lúc nào cũng cố gắng để chăm lo cho gia đình. Và cũng từng ấy thời gian vất vả, anh đã tự mở cho mình một công ty nhỏ, công việc ngày càng bận rộn vất vả hơn, thời gian về nhà của anh cũng ít dần. Anh vốn là người sợ vợ, từ khi kết hôn đến bây giờ vẫn thế. Người ta bảo những người khi ra ngoài thì trông có vẻ rất oai phong, nói gì người khác đều nghe ( đặc biệt những ông Sếp lớn); nhưng khi về đến nhà thì nghe lời vợ răm rắp, không bao giờ dám cãi vợ. Quả không sai. Nhưng may mắn trong gia đình này, vợ vẫn là người hiểu lý lẽ, không bao giờ quát nạt chồng, lại rất yêu thương gia đình.
Ngày kỉ niệm 10 năm kết hôn, vợ gọi điện cho chồng, nhắc chồng nhớ về ăn tối. vợ đã học được cách làm vài món ăn ngon, và còn chuẩn bị một chai rượu Tây. Trong lúc chờ chồng về, vợ uống trước vài ly rượu, Rồi những hình ảnh 10 năm trước đây lờ mờ hiện về trong đầu vợ, vợ bỗng nhớ đến chiếc hộp dưới gầm giường. Nhờ động lực của rượu, dù biết rằng nếu chồng phát hiện ra thì nhất định sẽ rất tứ giận, nhưng lần này vợ quyết tâm mở chiếc hộp ra. Nhưng thật bất ngờ, vợ chỉ thấy trong hộp là 2 tờ 500 ngìn và 4 chiếc chén nhỏ dùng để uống rượu.
Thế này là thế nào? Vừa thấy có lỗi, lại vừa muốn biết chân tướng sự việc. Sau khi chồng về, vợ nhanh chóng nhận lỗi với chồng. Nhưng thật nằm ngoài dự tính, chồng không hề tức giận, lại còn có chút xấu hổ và khó xử nữa: “Thực ra anh định nói với em lâu rồi, nhưng lại sợ… Thôi vậy”. Thái độ đó của chồng càng khiến vợ hiếu kì hơn: “Anh nhất đinh đang giấu em chuyện gì đó kinh khủng lắm, chờ đấy. Anh không muốn nói, em bắt anh phải nói”. Tực ngữ nói “rượu vào lời ra” quả không sai
Vợ cố tình chuốc cho chồng uống say, trong lúc hồ đồ chồng đã nói hết cho vợ nghe: “Vợ yêu à! Anh đã từng nói sẽ yêu em suốt đời, sẽ đối xử tốt với em suốt đời, nhưng anh sợ…sợ… sợ sẽ không thể khống chế được bản thân, nên mỗi lần anh có lỗi với em (mây mưa với các cô gái khác bên ngoài) là anh lại đặt vào trong hộp 1 chiếc chén”. Vợ nghe xong giật mình òa khóc, thật không ngờ,…, thật không thể tin được,…
Nhưng sau đó, vợ bình tĩnh lại nghĩ, 10 năm rồi anh mới có 4 lần, coi như trong lòng anh vẫn còn cái gia đình này, coi như anh vẫn còn yêu vợ. vợ lau nước mắt, nhưng vẫn không hiểu 2 tờ 500 ngìn này có ý nghĩa gì?
Lúc này, anh đắc ý cười nói: “Chiếc hộp đầy quá không còn chỗ để nên anh đem bán những chiếc chén cũ đi, rồi lại đặt tiếp chén mới vào. Đó là tiền bán chén đấy”
Nghe xong, vợ ngất xỉu luôn…

Comments

Popular posts from this blog

TRUYỆN CƯỜI DÂN GIAN - CHỈ TIÊU CHỮ LẺ

Có ông thầy đồ dốt, nhưng lại muốn học trò đến đông học nên hay xổ chữ. Ai đến chơi ngồi chuyện là ông ta tìm cách hỏi cho được vài câu chữ nho, tuôn ra hàng tràng những “chi hồ giả dã”, ra vẻ ta đây học thông, lắm chữ. Bà vợ ở trong nhà, nghe mãi, sốt ruột, một hôm, ngồi ăn cơm khẽ bảo chồng: - Ông ạ! Ông có một dúm chữ thì để làm lưng làm vốn, chứ gặp ai ông cũng vung vãi ra như thế, còn gì nữa mà làm ăn. Ông ta mắng vợ: - Bà biết gì mà nói! chữ của thánh hiền có phải như tiền bạc đâu, cứ tiêu là hết. Với lại đó là mấy chữ lẻ, còn vốn của tôi thì tôi xếp trong bụng này kia mà. Tôi chỉ tiêu những chữ lẻ đấy chứ!

TRUYỆN CƯỜI DÂN GIAN - NƯỚC MẮM HÂM

Một anh nọ có tính sợ vợ vô cùng và ngu hết chỗ nói, bởi thế suốt đời cứ bị ăn hiếp mà không làm sao được. Anh ta biết thế là nhục, mắc cỡ với anh em, song cứ phải cắm cúi phục tùng theo lệnh bà. Một lần, có bạn ở xa tới thăm, anh ta đến năn nỉ với vợ: - Bữa nay tui có khách, vậy mẹ mày để tôi làm chồng một hôm, bao giờ có mặt khách đến thì mẹ mày để cho tôi cự nự la lối gì thì la. Chớ không khách khứa bảo vợ ăn hiếp chồng thì nhục cả. Chị vợ thấy chồng nói thế cũng ưng thuận để đẹp mặt cả đôi và được tiếng với anh em. Anh ta được như ý nên tự tung tự tác quát nạt om sòm, chị vợ không hé răng nửa lời. Bạn bè thấy thế cũng khâm phục. Bữa ăn, mâm cơm được dọn lên một cách ngon lành đầy đủ, tuy thế anh ta vẫn: - Nào, tô canh này sao mẹ nó nấu mặn quá thế này?! - Chao ôi! Món xào gì mà lại thế này?! - Đĩa thịt làm sao mà nấu như vậy?! Thấy chồng chê bai đủ thứ, chị vợ vẫn vui vẻ lễ phép với chồng. Được nước, anh chồng như chim sổ lồng quên cả phận mình, nên lên mặt quá. Ngó đ...

TRUYỆN CƯỜI DÂN GIAN - RAO LÀNG

Ngày trước, dân ngụ cư là kẻ thấp kém nhất trong làng. Cho nên, đến Yên Lược, vừa dựng xong túp lều, Xiển bị bọn lý trưởng bắt ra làm mõ. Một hôm, lý trưởng thấy một chị hàng bát ngồi ỉa ở cái bãi rậm đầu làng, liền bắt lấy gánh bát rồi sai Xiển đi mời “làng” ra đình chia phần. Xiển vâng vâng dạ dạ, vác mõ đi, cứ sau một hồi mõ “cốc cốc” lại rao: - Chiềng làng chiềng chạ! lắng tai mà nge mõ rao: Cụ lý bắt được mụ hàng bát ỉa bậy đầu làng, mời “làng” mau ra đình mà chia phần! Nghe nói chia phần, bao nhiêu chứ sắc, thân hào, vội vã kéo nhau ra đình. Ðến cổng đình, gặp Xiển, ai cũng nhao nhao hỏi: - Chia phần gì thế mày? - Con mẹ hàng bát ấy đâu rồi? - Có nhiều không hả mày? Xiển lễ phép đáp: - Bẩm các cụ, con mẹ hàng bát ỉa bậy đầu làng. Dạ, nhiều lắm ạ, một đống to lù lù thế kia, có lẽ một cụ được đến vài ba bát chứ không ít đâu! Vừa nói, Xiển vừa chỉ về phía hai cái sọt bát đang để ở hè đình.