Skip to main content

BÔNG HỒNG CÓ CHÂN

Bé Vova đi học lớp 1. hôm nay cô giáo dạy vẽ và kêu mỗi bé hãy tự vẽ một bông
hồng theo cách suy nghĩ và trí tưởng tượng của mình. Và Vova nắn nót vẽ để nộp
bài cho cô giáo như các bạn.

Cô gíao say sưa chấm bài, hết bài này đến bài khá, bỗng nhiên cô dừng lại và ánh
mắt tỏ vẻ ko hài lòng. Cô kêu tên Vova lên và cô hỏi:” Cô thật bất ngờ trước bức
tranh bông hồng của con. Hãy nói cho cô biết đã bao giờ cô dạy con vẽ bông
hồng có chân ko?”
Vova ngây thơ mắt ngấn lệ : thưa cô vì tối qua con nghe ba con nói với mẹ con
rằng “bông hồng bé nhỏ của anh ơi, em hãy…….. dang hai chân ra đi!”

Comments

Popular posts from this blog

TRUYỆN CƯỜI DÂN GIAN - NƯỚC MẮM HÂM

Một anh nọ có tính sợ vợ vô cùng và ngu hết chỗ nói, bởi thế suốt đời cứ bị ăn hiếp mà không làm sao được. Anh ta biết thế là nhục, mắc cỡ với anh em, song cứ phải cắm cúi phục tùng theo lệnh bà. Một lần, có bạn ở xa tới thăm, anh ta đến năn nỉ với vợ: - Bữa nay tui có khách, vậy mẹ mày để tôi làm chồng một hôm, bao giờ có mặt khách đến thì mẹ mày để cho tôi cự nự la lối gì thì la. Chớ không khách khứa bảo vợ ăn hiếp chồng thì nhục cả. Chị vợ thấy chồng nói thế cũng ưng thuận để đẹp mặt cả đôi và được tiếng với anh em. Anh ta được như ý nên tự tung tự tác quát nạt om sòm, chị vợ không hé răng nửa lời. Bạn bè thấy thế cũng khâm phục. Bữa ăn, mâm cơm được dọn lên một cách ngon lành đầy đủ, tuy thế anh ta vẫn: - Nào, tô canh này sao mẹ nó nấu mặn quá thế này?! - Chao ôi! Món xào gì mà lại thế này?! - Đĩa thịt làm sao mà nấu như vậy?! Thấy chồng chê bai đủ thứ, chị vợ vẫn vui vẻ lễ phép với chồng. Được nước, anh chồng như chim sổ lồng quên cả phận mình, nên lên mặt quá. Ngó đ...

TRUYỆN CƯỜI DÂN GIAN - ƯỚC

Có hai anh em nhà nọ chẳng may đá bóng sang vườn nhà bên cạnh. Khi sang bên hàng xóm xin lại quả bóng, họ thấy một người đàn ông đứng cạnh một cái bình vỡ còn trên tay cầm một quả bóng. Người đàn ông lên tiếng: - Có phải hai con đã đá quả bóng này không? Hai anh em chưa hết ngạc nhiên thì ông ta lại hỏi tiếp: - Cảm ơn các con đã giúp ta thoát khỏi cái bình này, ta là một vị thần đã bị nhốt trong này khá lâu, và bây giờ để cảm ơn công cứu mạng của các con, ta sẽ ban cho mỗi con một điều ước. Tuy nhiên, ta cũng có một điều kiện cho các con, đấy là ta muốn các con hãy phục vụ ta một ngày. - Vậy là từ sáng đến trưa, tư trưa đến tối, anh em nhà nọ phục vụ ông ta. Đến đêm khuya, người anh bèn hỏi: Chúng con bây giờ có thể ước được rồi chứ a! - Ông thần hỏi: Con bao nhiêu tuổi rồi? - Dạ, con 25 tuổi rồi ạ! - Lạ thật, chẳng lẽ người ta 25 tuổi rồi mà vẫn còn tin vào các vị thần ư?

TRUYỆN CƯỜI DÂN GIAN - PHÓNG SINH

Một con chim sẻ bị chim ưng truy bắt, sợ hãi bay loạn, chui vào tay áo của một thầy tu. Thầy tu nắn nắn nó qua tay áo, nói: - A Di Đà Phật, hôm nay đệ tử được xơi thịt đây! Chim sẻ nhắm nghiền hai mắt nằm im. Thầy tu tưởng nó đã chết, vén tay áo xem, chim sẻ thừa cơ bay mất. Thầy tu liền nói: - A Di Đà Phật, ta phóng sinh cho mày đó. Sư cụ: “Làm người không được sát sinh, nếu kiếp này con giết trâu, kiếp sau con phải hóa thành trâu đền tội, kiếp này giết heo thì kiếp sau là heo, giết ruồi giết gián cũng thế!” Đồ đệ: “Chà, hiểu rồi. Nếu con muốn kiếp sau làm người nữa, kiếp này con phải… giết người!”